Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

[ Nắng ]



Mùa hạ.
Nắng đong đầy con phố, phủ vàng cả những con đường rải nhựa của Hà thành, nắng như đứa trẻ con, nghịch ngợm và thích doạ dẫm. Nắng tung tăng và thích nhảy nhót, từ ô cửa này, sang ô cửa khác … Chòng chà chòng chành, người ta dễ say.
Bản thân toàn vẹn đã là một khiếm khuyết lớn. Người ta chẳng bao giờ rót nước ngập đến miệng chai, kẻo mở nắp sẽ sánh ra ngoài. Cũng như chẳng ai đổ đầy yêu thương vào tim. Người khôn ngoan biết đóng tim lại kịp thời, chừa cho mình một đường lui.
Những con người đi qua cuộc đời. Có người ở lại mãi mãi. Có người vội vàng đi.
Nhưng dù đi hay ở, dù vội vã hay bình thản, thì theo một cách nào đó, người ta vẫn để lại một mùi hương, một tiếng động, một ánh nhìn. Và đôi khi là cả trái tim.
Nắng rồi sẽ tắt. Ngày rồi tan vơi. Người ta rồi sẽ dừng lại. Dừng lại ở đó, trên dốc cao thẳng xuống lòng vực thẳm. Chỉ một nghiêng mình, chỉ một vẫy tay là tất cả sẽ xoay chiều, sẽ thay đổi hết. Đời anh. Đời tôi. Và nhiều cuộc đời liên hệ. Dừng lại nghe. Vì hồn tôi là những nan xe gãy đổ. Vì lòng tôi là cơn gió mát lạc loài.
Mong cho những ngày lung linh nắng :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét