Thứ Năm, 6 tháng 5, 2010

[ 5.5 ]


   
Thực sự là cảm giác lúc này rất cô đơn và lẻ loi. Đã làm rất nhiều việc, đi chơi rất nhiều nhưng ko thể nào thoát ra khỏi cảm giác này được. Mọi thứ khiến cho bản thân như nghẹt thở vậy...

" Anh có biết Hà Nội nhớ anh không?
Cả sáng, cả trưa, cả chiều, cả tối
Anh có nghe thấy lời em gọi?
Nỗi nhớ dồn lên mắt mênh mang 

Một người đi - có phải một người xa?
Hà Nội nắng cho những ngày không nắng
Câu hỏi rơi vào chiều lẳng lặng
Anh có biết rằng, Hà Nội nhớ anh không???

Nhớ anh,
lang thang hoài một nỗi nhớ.
Khi nào anh quay về bên nỗi nhớ của em?"

.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét