Đêm đã về khuya, khung trời của tôi chỉ là cái cửa sổ với vòm trời đen ngòm. Điện trong phòng cũng tắt hết, chỉ còn cái ánh sáng nhờ nhờ từ màn hình vi tính và cái đốm đỏ của sạc pin điện thoại. Yên lặng và xa xăm.
Sáng mai ra đường sẽ sụ sị trong cái áo phao, mặt mũi kín mít và đầu óc miên man. Nghĩ về Noel, về bố mẹ, về anh và cả một dòng trăn trở vì một điều không trọn vẹn và viên mãn.
Em sẽ nhớ những-ngày-không-có-anh
không có nghĩa là cuộc đời này vô nghĩa
ngồi đấy làm chi cho ngày xanh mai mỉa
Em còn trẻ mà
Em vẫn còn duyên...
vẫn còn ít nhiều cảm xúc cuồng điên
biết nhớ, biết yêu, buồn, thương, giận, dỗi
Những lúc lo xa, những khi hối lỗi
mình sống cho mình
đâu chỉ có mình thôi ?
Vì cha mẹ đã sinh và nuôi lớn em rồi:
mỗi niềm đau sẽ là một tội ác
Em là chính em, không phải ai khác
sống cho mình, nào chỉ có mình thôi ?
ngồi đấy làm chi cho ngày xanh mai mỉa
Em còn trẻ mà
Em vẫn còn duyên...
vẫn còn ít nhiều cảm xúc cuồng điên
biết nhớ, biết yêu, buồn, thương, giận, dỗi
Những lúc lo xa, những khi hối lỗi
mình sống cho mình
đâu chỉ có mình thôi ?
Vì cha mẹ đã sinh và nuôi lớn em rồi:
mỗi niềm đau sẽ là một tội ác
Em là chính em, không phải ai khác
sống cho mình, nào chỉ có mình thôi ?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét