Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

[ 2.5 ]



2.30 AM.
Trời! Mấy giờ rồi mà sao mắt ko thể nhắm lại được thế này.
Mới có 4 ngày thôi, mà mọi thứ cứ như nổ tung lên vậy.
Chẳng thế có nổi 1 giấc ngủ ngon, đêm nào cũng chằn chọc. Tất cả đảo lộn mất rồi. Chẳng nhẽ cảm giác ấy làm mày sợ thế sao hả xù?
Một mình thôi, vào cái đêm tĩnh lặng thế này mới cô độc làm sao. Một mình bật khóc vô ích. Sợ hãi, sợ hãi và sợ hãi. Sợ những ngày chỉ có 1 mình. Thật sự đáng sợ lắm c biết ko?
C nói, c sợ v vẫn giận nên ko dám gọi điện nhưng sao c ko thử nghĩ nó sẽ là khoảng cách lớn lao thế nào giữa vc mình?
4 ngày thôi, chính c cũng nhận thấy rằng để mở lời thật khó. Vậy sao phải hành hạ cả 2 thế này. Sao ko thể rõ ràng nói chn. Lần nào cũng buông xuôi để tạo khoảng cách. Là tạo thời gian để suy nghĩ hay tạo thời gian để hình thành khoảng cách?
Nếu hôm nay ko phải v gọi, c định kéo dài đến bao h? 1 tuần, 2 tuần,...? Liệu đến lúc ấy, mọi thứ có thể vớt vát được gì? Hay sẽ là 1 khoảng cách vô hình ko bao h có thể lấp đầy?
Là im lặng tạm thời hay sẽ thành im lặng mãi mãi.
4 ngày, biết nói sao đây...
V chìm trong cảm giác cô đơn, lạc lõng
4 ngày trong cảm giác sợ hãi
4 ngày trốn tránh bản thân
4 ngày như 1 người rối loạn, sợ ăn, sợ ngủ.
4 ngày thấy c thật xa v, cảm nhận như chẳng có sự tồn tại của nhau nữa.
V hi vọng đây sẽ là bài học cho đến về sau của bọn mình. Dù chỉ 1 lần nữa thôi, v cũng ko muốn trở lại 4 ngày này, ko muốn trở lại cảm giác 1 chút nào.
V muốn nắm tay c thật chặt, nhưng sao c ko thể nắm tay v chặt như thế?
V có thể thay đổi, có thể cố gắng vui vẻ dù cho có nhiều lúc mệt mỏi. Đó chính là lúc v cố gắng để có thể sống tốt, để c tự hào về v. Sẽ chẳng có 1 chút giả tạo nào đâu. Chính vì thế, hãy tin rằng v có thể thay đổi. Đừng qui chụp những suy nghĩ rằng "c ko hiểu v sao" lên đầu v. V đang cố gắng và sẽ cố gắng. Thật đấy. Tất cả vì có c. Hãy tin v!
Đừng hứa xuông với v. Đừng nói c đang cố gắng thay đổi. Hãy cho v thấy bằng hành động. Được ko?
P.S: Hãy coi đây là entry cuối cùng cho tất cả khoảng thời gian vừa quá. Hãy coi đấy là 1 bài học nhé. Để trên con đường của bọn mình, mỗi lần vấp ngã hãy nhớ đến bài học này, để yêu thương, trân trọng nhau nhiều hơn. Cái ji qua đi sẽ ko bao h trở lại được. Hãy yêu thương không ngừng c nhé. Từng ngày, từng ngày!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét