Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

[ The Christmas leaf... ]


Trên thảo nguyên xanh có một cây phong lớn, lớn lắm. Ko biết cây đã bao nhiêu tuổi, đã bao nhiêu lần ngắm mặt trăng đi xuyên bầu trời và ngắm cơn gió lướt qua mặt đất. Mùa hè đến, trên ngọn cây xuất hiện 1 chiếc là xanh, rực rỡ và đầy sức sống. Chiếc lá vươn mình ra đón ánh mặt trời, mỉm cười với các vì sao, nó khinh mạn nhìn xuống đàn cừu đang gặm cỏ :
" Các ngươi chỉ biết gặm cỏ dưới thấp thế thôi ah"
Và nó ước, nó sẽ bay, bay thật xa, nó sẽ vươn tầm nhìn của nó vượt khỏi thảo nguyên, ra ngoài biển lớn, lướt trên những ngọn sóng và bay qua những đỉnh núi bạc đầu .
Và thời gian trôi ... chiếc lá lớn dần, nó đã trở thành 1 chiếc lá phong xanh thẫm và khỏe mạnh, chiếc lá thì thầm trong ngọn gió :
- "Này gió, hỡi cơn gió mạnh mẽ và kiên quyết, hãy để ta đi cùng ngươi, để ta thấy được khắp thế gian"
Gió thổi mạnh, 1 trân cuồng phong, chiếc lá bứt mình khỏi cây phong già. Nó bay lên cao, mỗi lúc một cao, xuyên qua cả những đám mây, nó nhìn thấy bao làng mạc, bao cánh đồng, nó nhìn lũ cừu vẫn đang tha thẩn phía dưới, cười rộ :
- "Này lũ ngu ngốc khốn khổ kia, xem ta này, ta sẽ chu du khắp nơi, ta tội nghiệp cho lũ kém hiểu biết các ngươi đó, ta sẽ trở về kể cho các ngươi nghe mọi chuyện"
Chiếc lá cứ bay, 1 đám mây chợt bay ngang, mây nói :
- " Này lá, ngươi đi đâu, hay du hành cùng ta đi"
Chiếc lá cười :
-" Này mây, ngươi chỉ là một đám hơi nước, rồi ngươi sẽ rơi xuống như cơn mưa và bông tuyết đầu mùa"
Chiếc lá lại đi tiếp,từ xa bỗng có 1 cánh chim đại bàng bay đến :
- " Ngươi có muốn cùng đi với ta ko"
Chiếc lá nói :
- " Ngươi chỉ là kẻ võ phu, ngươi sẽ phải hạ cánh còn ta sẽ theo cơn gió đi mãi, ngươi theo ta sao được"
Và chiếc lá lại ra đi, nó cứ bay, bay mãi. Nó đi khắp thế gian : Bay cao trên cơn sóng của biển khơi, vui với tia nắng từ lúc bình minh cho đến chiều muộn, và đêm đến ca hát cùng những ngôi sao. Cuộc du hành đưa chiếc lá đến một khu rừng phương Nam ấm áp. Có cái gì đấy chiếc lá dường như nhận ra. Những chiếc lá phía dưới uốn mình theo ngọn gió, quấn quít bên nhau. Chiếc lá chợt nhận thấy nó cô độc làm sao. Và rồi chiếc lá nhìn thấy 1 bông hoa, bông hoa xinh đẹp cười trong nắng, bông hoa ấy ko lớn nhưng rạng rỡ vô cùng. Lần đầu tiên sau chuyến phiêu du, lá muốn dừng lại làm sao. Bông hoa nói :
- " Bạn là ai, lại đây đi".
Chiếc lá kiêu hãnh :
- "Tôi là chiếc lá đến từ 1 cây phong cổ thụ và tôi đã đi khắp thế gian".
Nhưng chiếc lá đâu hiểu rằng, đó chẳng phải là những điều thật quá quan trọng. Nó bay vòng quanh bông hoa , nó muốn nói gì đó. Nhưng lạ thay, ngàn từ lá muốn nói ko thể thốt ra lời. Bao nhiêu những điều nó thấy, bao nhiêu những thứ nó có ,cả vạn vật và tất cả mọi của cải trên thế gian này ko làm nó có đủ dũng khí để nói ra 1 điều thật nguyên thủy
- " Nhỡ cô ấy refuse thì sao ..."
Chiếc lá nghĩ rằng chỉ những thứ phi thường nhất mới có thể đảm bảo, nghĩ rằng nó ko đủ 1 cái gì đó, ko đủ tự tin để gặp ... lá cứ bay quanh, bay quanh mãi và thì thào trong ngọn gió kể cho bông hoa nghe về những điều thú vị khắp thế gian, nhưng điều quý giá nhất, quan trọng nhất lá giữ kín trong lòng ... Và một bông hoa khác đến từ cuối cánh đồng ,đang tỏa hương rực rỡ, bông hoa ấy không có vẻ đẹp quý phái nhưng toát lên chất rắn rỏi và mạnh mẽ, bông hoa bên lá chợt như rạng rỡ tỏa sắc. Lá thấy một nỗi buồn ghê gớm, cả thế gian như bỗng trống không. Những cánh đồng, những ngọn sóng, những vì sao ...
Và chiếc lá lại ra đi, thu qua đông về, nhưng bông tuyết lại rơi, cơn gió bấc từ phương Bắc thổi mạnh. Chiếc lá bay xuyên bão tuyết, kiêu dũng và mạnh mẽ, nó chợt nhận ra đây là thảo nguyên xưa, cây phong đã trút lá vào mùa thu đứng giữa cánh đồng phủ đầy tuyết. Phía xa ngôi làng nhỏ từng ống khói bốc lên vị ấm áp của gia đình xum họp.
- "Giáng sinh đến rồi! " ,lá tự nhủ.
Nó cứ lượn trên bầu trời quê hương, chẳng còn thấy những đàn cừu, cánh đồng hoa và những con trò đã đi đâu mất, bác sồi già đang an giấc ngủ đông. Chiếc lá cất tiếng gọi :
-" Này mọi người tôi đã về, tôi đã về đây"
Nhưng đáp lại nó chỉ có tiếng cơn gió từ phương Bắc đang liên hổi thổi về, mang theo những bông tuyết trắng trời. Chiếc lá thấy mình cô độc xiết bao, nó nhớ về mọi thứ, về mùa hè, về ánh mặt trời và ... về bông hoa phương Nam nhiều lắm.
-" Ước gì mình mạnh mẽ hơn" nó tự nhủ.
Và rồi chuông nhà thờ vang lên, Giáng sinh đã đến, tiếng Thánh ca vang vọng khắp nơi nơi. Chiếc lá rơi từ trời cao xuống, tuyết phủ trên mình nó, bao bọc lấy nó, lạnh quá ... nhưng nó vẫn ko ngừng nghĩ:
-"Giá mình quyết đoán hơn, mình có thể làm tốt hơn..."
Tuyết vẫn rơi và không ai còn thấy gì của chiếc lá phong nữa, nhà nhà đang thưởng thức bữa tối đêm Giáng sinh. Một ngôi sao bay ngang qua bầu trời, và người ta nói lúc ấy một linh hồn đã đi xuyên qua một thế giới ... :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét