Yêu như là cái lạnh tháng 11 gặp cơn nắng khô cong và vàng ruộm và má con gái cứ đỏ hồng lên vì thời tiết hay vì một suy nghĩ yêu thương thì cũng chẳng ai biết được … yêu như là khăn len hồng và áo hồng đi vào giữa phố đến rạng rỡ cả mùa đông … Nhớ như là gió mùa về hanh hao và khao khát, như là đêm cuộn tròn trong chăn bông và cứ nghĩ đến một cái ôm … rồi nhớ như là hôm qua cách hôm nay cả một khoảng dài rộng năm và tháng và cách xa … * nhớ như là muốn quên đi mất cho nhẹ lòng …
Lẽ ra phố đừng nên dài thế,
Để những ước mơ còn tìm được lối về.
Chân mỏi mệt – đôi lần muốn nghỉ,
Lẽ ra lá đừng nên rơi nhiều thế,
Ngồi đếm những ngày ko gặp nhau
…một ngày vắng vàng như lá úa…
…một ngày xa cô đơn xanh xao…
“…Anh biết không, Hà Nội đang mùa thu
Em đi hết buổi chiều chưa hết gió
Đành bỏ lại những đoạn đường đã cũ,
Có lẽ là phố sẽ bớt dài hơn!…”
Lẽ ra mình lạc quan hơn một chút,
Xa nhau vừa đủ nhớ đã sợ quên.
Lẽ ra bài hát không nên buồn thế
Đêm đừng dài như phố chiều nay
……………….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét